HỌC CÁCH SỐNG CHUNG VỚI NHỮNG PHIÊN BẢN CỦA CHÍNH MÌNH
Có những giai đoạn trong đời,
mình không “tiến lên”,
mà chỉ đang học cách đứng vững.
Nhìn lại những bức ảnh này, mình thấy không phải một con người –
mà là nhiều trạng thái.
Có lúc nhìn thẳng vào đời.
Có lúc né tránh.
Có lúc che mặt lại.
Có lúc quay lưng.
Có lúc ngồi im, không nói gì cả.
Và mình nhận ra:
trưởng thành không phải là lúc mình luôn mạnh mẽ,
mà là khi mình cho phép bản thân được yếu – đúng lúc.
⸻
1. Thích nghi không phải là thay đổi con người mình
Rất nhiều năm trước, mình nghĩ thích nghi là:
• phải cứng hơn
• phải nhanh hơn
• phải “ổn” hơn người khác
Nhưng càng đi xa, mình mới hiểu:
thích nghi là biết khi nào cần tiến, khi nào cần dừng.
Có lúc:
• cần đối diện
• cần im lặng
• cần lùi một bước để giữ mình không gãy
Không phải lúc nào cũng cần trả lời.
Không phải cảm xúc nào cũng cần giải thích.
⸻
2. EQ không phải là kiểm soát cảm xúc, mà là hiểu nó
Mình từng cố:
• đè nén mệt mỏi
• bỏ qua buồn bã
• giả vờ “ổn” cho xong
Nhưng cảm xúc không biến mất.
Nó chỉ chờ mình rảnh để quay lại – mạnh hơn.
EQ thật sự là:
• biết mình đang mệt
• biết mình đang cáu vì điều gì
• biết lúc nào nên nói, lúc nào nên im
Và quan trọng nhất:
không tự trách mình vì những cảm xúc rất người.
⸻
3. Trưởng thành là sống chung với nhiều phiên bản
Mình không còn cố gắng trở thành “phiên bản tốt nhất”.
Mình chỉ cố gắng:
• trung thực hơn với chính mình
• bớt phán xét bản thân
• bớt gồng khi không cần thiết
Có ngày mình mạnh.
Có ngày mình rất mỏng.
Cả hai đều là mình.
Và mình học cách tôn trọng tất cả những phiên bản đó.
⸻
KẾT
Nếu hôm nay bạn thấy mình:
• chậm hơn
• ít nói hơn
• không hào hứng như trước
Có thể bạn không yếu đi.
Chỉ là bạn đang thích nghi theo một cách trưởng thành hơn.
Và điều đó… hoàn toàn ổn.
👉Nếu bạn thích những chia sẻ như thế này, vào blog của mình xem thêm tại dattran.me
Nơi mình ghi lại hành trình đi làm – sống – học – và phát triển bản thân từng chút một.
- 25 December, 2025
- 118
- WRITE A COMMENT


Не могу пройти мимо, надо сказать круто оформлено!
Đúng là có những ngày mình rất mỏng để rồi cảm xúc “bùm”. Nhưng đó là cảm xúc rất “người” và mình tôn trọng chứ không kìm nén hay mặc kệ nó.
Đúng rồi, mình cũng nghĩ vậy. Cảm xúc “bùm” không phải là yếu đuối, nó chỉ là dấu hiệu mình đã chịu đựng quá lâu. Quan trọng là mình lắng nghe nó, hiểu nó, rồi tiếp tục đi tiếp một cách tỉnh táo hơn.
Giống như bữa mình đã combat vs tất cả mọi người trong team vì tiêu chuẩn qua thấp đến không thể chấp nhận được trong team