KHÔNG PHẢI AI KHÓ CHỊU CŨNG LÀ NGƯỜI EQ THẤP
Có một giai đoạn, mình thường bị gán cho cái mác “khó ưa”.
Không phải vì cãi vã.
Không phải vì hơn thua.
Chỉ là mình nói thẳng hơn trước, nói ít hơn trước, và không còn cố làm vừa lòng tất cả.
Có người hỏi:
“Sao dạo này anh lạnh vậy?”
“Sao anh không còn tham gia mấy chuyện này?”
“Sao cái gì anh cũng rõ ràng thế?”
Mình không trả lời.
Không phải vì không có câu trả lời,
mà vì chính mình cũng đang tập quen với những thay đổi đó.
⸻
Mình bắt đầu đặt ranh giới.
Không ồn ào.
Không tuyên bố.
Chỉ là mình biết lúc nào nên nói “không”,
và lúc nào nên dừng lại.
Mình từng cố gắng thêm một chút, nhún nhường thêm một lần,
rồi nhận ra sự khó chịu không biến mất — nó chỉ bị dồn lại.
Rõ ràng ngay từ đầu không làm mất mối quan hệ.
Im lặng rồi chịu đựng mới làm mọi thứ méo mó.
⸻
Mình không còn hứng thú với buôn chuyện.
Không phải vì mình tốt hơn ai.
Chỉ là những cuộc nói chuyện như vậy không làm mình nhẹ hơn,
cũng không khiến vấn đề đi đến đâu.
Nói về người không có mặt thì dễ.
Giữ được sự im lặng trước chuyện đó thì khó hơn.
Và mình chọn cách khó hơn.
⸻
Có những lúc, mình không phản ứng ngay.
Không phải vì thờ ơ,
mà vì mình không còn muốn đưa ra quyết định trong lúc cảm xúc đang dẫn đường.
Chậm lại một chút.
Quan sát thêm một chút.
Nhiều lần, chỉ cần dừng đúng lúc,
mình đã tránh được một câu nói thừa
hoặc một quyết định khiến mọi thứ đi xa hơn mức cần thiết.
⸻
Mình nói rõ kỳ vọng.
Trong công việc.
Trong hợp tác.
Và cả trong những mối quan hệ cá nhân.
Rõ ràng đôi khi bị xem là “khó tính”.
Nhưng mập mờ mới là thứ làm người ta thất vọng về nhau.
Mình không nói rõ để kiểm soát ai.
Mình nói rõ để không ai phải đoán.
⸻
Mình vẫn xin lỗi khi sai.
Nhưng mình không còn xin lỗi chỉ để giữ hòa khí.
Xin lỗi cho những điều không phải lỗi của mình
khiến mình nhỏ lại,
và làm lời xin lỗi thật sự mất đi trọng lượng.
Có những lúc, im lặng hoặc giữ vững lập trường
lại là cách tôn trọng bản thân hơn.
⸻
Có những việc, mình chọn lên tiếng.
Không phải lúc nào cũng dễ chịu.
Thậm chí có lúc rất khó chịu.
Nhưng im lặng trước những điều không ổn
là thứ mình không làm được.
Nói ra không phải để thắng.
Chỉ để mọi thứ không tiếp tục trượt đi.
⸻
Mình không còn giả vờ hứng thú.
Không phải vì coi thường ai,
mà vì mình hiểu sự chú ý của mình nên dành cho điều gì.
Ít kết nối hơn.
Nhưng sâu hơn.
⸻
Mình cũng sẵn sàng rời khỏi những cuộc tranh cãi không đi đến đâu.
Không phải cuộc nói chuyện nào cũng đáng để ở lại.
Có những cuộc tranh luận chỉ để hơn thua, không để hiểu nhau.
Rút lui không phải vì yếu.
Mà vì mình biết mình đang giữ thứ gì.
⸻
Điều khó nhất,
và cũng là điều khiến mình nhẹ đi nhiều nhất,
là mình không còn cố làm vừa lòng tất cả.
Mình chấp nhận rằng sẽ có người không thích mình,
không đồng tình với cách mình sống,
không hiểu lựa chọn của mình.
Và điều đó… ổn.
⸻
Kết
Không phải ai im lặng cũng là vô cảm.
Không phải ai thẳng thắn cũng là khó chịu.
Có những thay đổi không ồn ào,
nhưng đủ để người khác thấy… mình khác đi.
Nếu bạn thấy mình đâu đó trong những điều này,
có thể bạn không “khó ưa” như người khác nghĩ.
Chỉ là bạn đang sống chậm hơn,
và chọn kỹ hơn điều gì đáng để lên tiếng.
- 26 January, 2026
- 65
- WRITE A COMMENT
RECENT POST

