MỘT BƯỚC NGOẶT MÌNH KHÔNG CỐ TÌM, NHƯNG ĐÃ CHUẨN BỊ TỪ RẤT LÂU
Sáng nay, sau buổi trình bày proposal và product roadmap, mình rời phòng họp với một cảm giác rất lạ.
Không phải hưng phấn.
Cũng không phải nhẹ nhõm.
Chỉ là một sự lặng đi — đủ lâu để mình nhận ra rằng:
một phiên bản khác của mình đã xuất hiện.
Phiên bản đó không cần nói nhiều hơn.
Không cần chứng minh thêm.
Chỉ cần đứng đúng chỗ.
⸻
MÌNH KHÔNG CÒN “XIN” MỘT VAI TRÒ NỮA
Có một giai đoạn dài trong sự nghiệp, mình tin rằng:
nếu làm đủ tốt, đủ chăm, đủ trách nhiệm
thì sớm muộn gì cũng sẽ có người trao cho mình một cơ hội lớn hơn.
Nhưng càng đi lâu, mình càng hiểu:
cơ hội không đến từ việc làm nhiều hơn,
mà đến từ việc biết mình đang ở đâu và mình có thể gánh được điều gì.
Lần này, mình không hỏi:
“Anh nghĩ em có phù hợp không?”
Mình chỉ trình bày:
• nếu chúng ta muốn đi xa
• nếu muốn scale bền
• nếu không muốn phụ thuộc vào con người
thì đây là cách mình nghĩ nên xây nền móng.
Không xin.
Không đòi.
Chỉ đặt một khung rõ ràng.
Và điều thú vị là:
người đối diện bước vào khung đó rất tự nhiên.
⸻
TRƯỞNG THÀNH KHÔNG CÒN ỒN ÀO
Trước đây, mỗi bước tiến của mình thường đi kèm với:
• nỗ lực để được công nhận
• cố gắng để được nhìn thấy
• và một chút lo sợ: nếu không nói, liệu có ai hiểu mình không?
Lần này thì khác.
Mình không cố thể hiện rằng mình biết nhiều.
Không đi sâu vào kỹ thuật.
Không cố thuyết phục bằng năng lượng.
Mình chỉ:
• nói đúng vấn đề
• giữ nhịp bình tĩnh
• và sẵn sàng chịu trách nhiệm nếu được trao quyền
Có lẽ đó là một dấu hiệu của trưởng thành mà trước đây mình chưa có:
khi mình đủ vững, mình không cần phải nâng giọng để được lắng nghe.
⸻
ĐIỀU THAY ĐỔI LỚN NHẤT KHÔNG NẰM Ở CHỨC DANH
Nếu thật lòng, chức danh Head of Product & Technology không khiến mình phấn khích.
Thứ khiến mình dừng lại suy nghĩ là:
• lần đầu tiên, mình không bị kéo vào “chữa cháy”
• lần đầu tiên, mình được nói về hệ thống, nền móng và con người
• và lần đầu tiên, mình dám nói về ranh giới, quyền hạn và sự công bằng một cách rất bình thản
Không phải để đòi hỏi.
Mà để có thể chịu trách nhiệm một cách trọn vẹn.
Mình nhận ra:
trưởng thành không phải là nhận thêm quyền lực,
mà là biết rõ mình cần gì để không tự bào mòn chính mình.
⸻
CƠ HỘI NÀY KHÔNG ĐẾN NGẪU NHIÊN
Buổi gặp sáng nay không phải may mắn.
Nó được tích lũy từ:
• những lần mình làm rất nhiều nhưng không có quyền quyết định
• những dự án mình thấy rõ vấn đề nhưng không thể thay đổi
• những buổi tối mình tự hỏi: “Nếu cứ tiếp tục thế này, 5 năm nữa mình sẽ là ai?”
Mình không thay đổi để có cơ hội này.
Mình thay đổi vì mình không muốn tiếp tục ở trong một vai trò không còn phù hợp với con người mình nữa.
⸻
MÌNH VIẾT BÀI NÀY CHO AI?
Cho chính mình — để nhớ rằng:
đừng quay lại phiên bản cũ chỉ vì sợ mọi thứ trở nên khó hơn.
Và cho những ai đang đọc blog này:
• những người làm việc rất chăm
• nhưng bắt đầu thấy mình không còn lớn thêm trong vai trò hiện tại
• những người đang đứng trước một ngã rẽ nhưng chưa đủ tĩnh để dừng lại
Nếu bạn đang ở đó, mình chỉ muốn nói một điều:
Bạn không cần phải vội có cơ hội.
Bạn chỉ cần trưởng thành trước khi cơ hội đến.
⸻
Mình không biết dự án này sẽ đi xa tới đâu.
Nhưng mình biết chắc một điều:
từ thời điểm này, mình sẽ không còn chấp nhận những vai trò buộc mình phải thu nhỏ bản thân để vừa với nó nữa.
Và chỉ riêng việc dám nói ra điều đó,
đã là một bước tiến rất lớn rồi.
- 22 January, 2026
- 96
- WRITE A COMMENT
RECENT POST

