PHÁT TRIỂN BẢN THÂN LÀ HÀNH TRÌNH CÔ ĐƠN — VÀ CHÚNG TA PHẢI LÀM QUEN VỚI ĐIỀU ĐÓ
Có những đêm mình đi một mình trên con đường vắng, ánh đèn chỉ đủ chiếu vài bước trước mặt. Mọi thứ yên tĩnh đến mức nghe rõ cả nhịp thở của chính mình. Thường thì đó là lúc mình nhận ra một sự thật mà trước đây không ai nói cho mình biết:
Phát triển bản thân là một hành trình rất cô đơn.
Và mình phải học cách sống chung với cảm giác đó.
⸻
Có những giai đoạn trong đời, khi mình chọn bước ra khỏi sự thoải mái để trở thành phiên bản tốt hơn, mọi thứ xung quanh cũng bắt đầu thay đổi:
Bạn bè không còn nhiều vì không còn cùng tần số.
Những cuộc vui cũ mình tự rời đi vì thấy không còn hợp.
Những cuộc trò chuyện trở nên ngắn lại, đơn giản vì mình ưu tiên những thứ quan trọng hơn.
Mình trở thành “kẻ khác biệt” trong chính vòng tròn quen thuộc của mình.
Không phải vì mình kiêu.
Không phải vì mình chảnh.
Mà vì mình đang đổi hướng.
⸻
Và đổi hướng thì luôn cô đơn.
Có những ngày mình nghi ngờ bản thân:
“Mình đang làm đúng không?”
“Mình cố như vậy để làm gì?”
Có những ngày mình mệt, muốn dừng lại, vì chẳng ai ủng hộ, chẳng ai cổ vũ, chẳng ai hiểu mình đang cố gắng cho tương lai nào.
Nhưng chính những ngày đó mới là bài test thật sự của sự trưởng thành.
Khi không ai kéo mình đi, mình phải tự bước.
Khi không có tiếng vỗ tay, mình phải tự tin vào đường mình chọn.
⸻
Sự cô đơn dạy mình nhiều thứ lắm:
Dạy mình dựa vào chính mình.
Dạy mình không cần so sánh với ai.
Dạy mình tập trung vào đường dài, không phải tiếng khen ngắn hạn.
Dạy mình hiểu rằng người thành công không đi nhanh hơn người khác… họ chỉ không dừng lại.
Và rồi mình chợt hiểu:
Không ai có thể phát triển giùm mình.
Cuộc sống tốt hơn bắt đầu từ chính những bước đi âm thầm mà không ai nhìn thấy.
⸻
Nhìn lại bức ảnh này — một người đi trong đêm, ánh đèn chỉ đủ chiếu vài mét — mình thấy hình ảnh của chính mình trong những chặng đường đã qua.
Không cần thấy hết cả con đường.
Chỉ cần thấy được bước tiếp theo.
Rồi đi tiếp.
Và tiếp.
Một ngày nào đó, khi mình ngoảnh lại, mình mới nhận ra:
Cô đơn không phải cái giá của phát triển.
Nó là món quà để mình lớn lên, mạnh hơn, vững vàng hơn.
Và là thứ giúp mình gặp được phiên bản tốt hơn của chính mình ở phía trước.
👉 Nếu bạn thích những chia sẻ như thế này, vào blog của mình xem thêm tại dattran.me
Nơi mình ghi lại hành trình đi làm – sống – học – và phát triển bản thân từng chút một.
- 5 December, 2025
- 111
- WRITE A COMMENT


Đúng là có những ngày mình cũng như bạn là nghi ngờ bản thân: “Mình đang làm đúng không?” và đúng là chỉ có chính bản thân mình động viên chính mình là kiên định với mục tiêu. Kiên định như Zoho với mục tiêu trở thành chiến binh mạnh nhất./.
Đúng là hành trình nào cũng có những đoạn khiến mình nghi ngờ chính mình.
Nhưng nếu mục tiêu đủ rõ ràng, thì sự kiên định sẽ giúp mình vượt qua những đoạn khó đó.
Cảm ơn bạn đã chia sẻ.