TỰ DO HAY NÔ DỊCH? – MỘT GÓC NHÌN SAU NHỮNG LẦN VA ĐẬP
“Tự do luôn đi kèm rủi ro. Nếu bạn muốn sự đảm bảo, bạn phải chấp nhận sự nô dịch.”
Câu này mình đọc lần đầu thấy… hơi cực đoan.
Nhưng càng đi làm lâu, càng trải qua nhiều va đập, mình thấy nó đúng theo một cách rất lạnh.
⸻
Vừa kết thúc một buổi ngồi lại gần 3 tiếng với khách hàng để bóc tách những nút thắt trong vận hành.
Lại là câu chuyện layoff.
Lại là chính trị nội bộ.
Lại là những quyết định mà người gánh hậu quả không phải người ra quyết định.
Và mình nhận ra một điều:
👉 đa phần nỗi đau không đến từ “bất công”, mà đến từ việc đứng sai vị thế trong một hệ thống mà rủi ro không thuộc về mình.
⸻
1. KHÔNG PHẢI AI RA QUYẾT ĐỊNH CŨNG PHẢI TRẢ GIÁ
Ở nhiều tổ chức, người đưa ra quyết định sai không hề bị tổn thương.
Người bị ảnh hưởng là những người ở dưới — những người không có tiếng nói.
Mình từng thấy:
• Một chiến lược sai → team tan rã
• Một quyết định vội → vài người mất việc
• Người ký quyết định → vẫn an toàn
Lúc đó mình hiểu:
Nếu một hệ thống cho phép người cầm lái không bao giờ bị thương, thì việc mình rời đi không phải thất bại, mà là thoát khỏi một cấu trúc thiếu đạo đức.
⸻
2. NHIỀU NƠI KHÔNG TUYỂN NGƯỜI GIỎI – HỌ TUYỂN NGƯỜI PHÙ HỢP ĐỂ KIỂM SOÁT
Mình từng thắc mắc:
“Tại sao người kém hơn lại được chọn?”
Sau này mới hiểu:
Họ không tìm người giỏi nhất.
Họ tìm người rẻ hơn, dễ thay thế hơn, ít phản kháng hơn.
Với họ, con người là linh kiện.
• Linh kiện càng mạnh → càng khó kiểm soát
• Linh kiện vừa đủ dùng → tối ưu chi phí và quyền lực
Nếu bạn bị loại, có thể không phải vì bạn kém.
Mà vì bạn không vừa với cái khuôn quá nhỏ của hệ thống đó.
⸻
3. “DỄ BẢO” ĐÔI KHI CÓ GIÁ HƠN “CÓ NĂNG LỰC”
Có một sự thật hơi đau:
Nhiều hệ thống sợ người có tư duy độc lập.
Người giỏi nhưng đặt câu hỏi → nguy hiểm
Người dễ đoán, dễ sai khiến → an toàn
Nên đôi khi:
• Người ở lại không phải vì giỏi
• Mà vì họ chấp nhận phụ thuộc
Còn bạn, nếu thấy mình lạc lõng, có thể là vì bạn chưa bao giờ muốn đánh đổi sự tự do để đổi lấy cảm giác an toàn giả tạo.
⸻
4. TỰ DO THẬT SỰ = CÓ KHẢ NĂNG NÓI “KHÔNG”
Mình nghiệm ra một điều rất rõ:
👉 Nếu bạn không có khả năng rời đi, bạn không thật sự tự do.
Những va chạm, những lần phải đứng dậy sau thất bại, những lần phải bắt đầu lại…
Tất cả đều đau.
Nhưng chính nó tạo ra nội lực.
Khi biến động đến:
• Người chưa từng va đập → sụp
• Người đã từng trả giá → đứng vững
⸻
5. RỜI ĐI ĐÔI KHI LÀ MỘT QUYẾT ĐỊNH “CẮT LỖ” CẦN THIẾT
Có những nơi:
• Rủi ro không đi cùng phần thưởng
• Giá trị không đi cùng tiếng nói
• Sự im lặng được xem là “phù hợp văn hoá”
Ở lại quá lâu, mình nhận ra:
👉 mình đang đầu tư thời gian vào một hệ thống không trả lợi tức xứng đáng.
Rời đi lúc đó không phải là bỏ cuộc.
Mà là chuyển vốn sang chính bản thân mình.
⸻
LỜI KẾT
Mình không còn hỏi:
“Tại sao họ làm vậy?”
Mình hỏi:
• Ai đang hưởng lợi?
• Rủi ro đang nằm ở đâu?
• Và mình có đang đặt cược vào chính mình hay không?
Đừng nghe những gì người ta nói.
Hãy nhìn vào những gì họ dám đánh đổi.
- 8 January, 2026
- 37
- WRITE A COMMENT

